CON DÂU CỦA NHÀ GIÀU PHONG DIỆP CHƯƠNG

CHƯƠNG 5: CÔ TA MỚI LÀ NGƯỜI LỪA ANH NHẤT

Cố Tuyết Trinch tưởng mình sắp đến té chổng vó thì tự dưng bao gồm một bàn tay phệ ôm eo cô, kéo cô sang một mặt, sau đó khắp cơ thể cô rơi vào trong 1 vòng đeo tay ấm cúng. Tư rứa hôm nay của nhì fan tương đối đen tối. Cố Tuyết Trinch nnghiền người vào lồng ngực anh nlỗi chụ chlặng nhỏ dại.

Bạn đang xem: Con dâu của nhà giàu phong diệp chương

Tiếng tyên đập mạnh mẽ vang bên tai cô.

Mũi cô hoàn toàn có thể ngửi thấy hương thơm nước hoa Cologne thoang thoảng, tươi mát nlỗi gỗ, làm người không giống đê mê.

Cố Tuyết Trinc sửng sốt một thời gian new ngẩng đầu

lên chú ý.

Ngay giây phút đó, khuôn phương diện đẹp ko tỳ vết như một bức ảnh xuất xắc rất đẹp của Phong Diệp Chương thơm đtràn lên mắt cô.


TАмliπh247.cом đã đổi thành τАмliлh247.мe

Chỉ là bây giờ, lông mày anh nhíu chặt, giọng

điệu hờ hững, hỏi: “Hai bạn đang làm gì?”

“Anh Diệp Chương thơm.”

Lục Kim Yến đơ mình, vội vàng rụt tay về, chú ý anh với góc nhìn ái mộ, lo ngại nói: “Chúng em không làm gì cả… Lúc nãy em với Tuyết Trâm chỉ đùa giỡn thôi.”

Cố Tuyết Trinch nghe vậy thì ko nhịn được, không quan tâm hôm nay bản thân đã sinh sống trong thâm tâm Phong Diệp Cmùi hương, lền giờ mỉa mai ngay: “Ai chơi đùa cùng với cô? Rõ ràng dịp nãy cô định tấn công tôi!”

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện sướng.

Lục Kyên ổn Yến tức đến hơn cả suýt ói tiết, thầm trừng ánh mắt Cố Tuyết Trinc, lại nhìn Phong Diệp Chương thơm thấp thỏm.

“Anh Diệp Chương thơm, anh đừng nghe cô ta nói

lộn xộn, em ko tấn công cô ta.“ Cô ta chột dạ

giải thích.

Phong Diệp Chương thơm hững hờ liếc quan sát cô ta, không nói gì, chỉ đỡ Cố Tuyết Trinc tại vị, hai con mắt Black nhỏng ngọc chú ý cô tự bên trên xuống bên dưới.


Đọc tiếp trên TАмliπh247.me nhé !

Anh nhận thấy, cô vợ nhỏ này của chính mình không

hệt như tin đồn thổi.

Anh hoàn toàn không thấy được vóc dáng hung hăng càn quấy của cô ấy.

Mà ngược chở lại, loại vóc dáng tố cáo này còn hết sức dễ thương và đáng yêu.

Đáy đôi mắt Phong Diệp Cmùi hương thoáng qua tia hứng trúc, anh lãnh đạm cảnh cáo Lục Kyên Yến: “Lần sau chớ để tôi bắt gặp cảnh này nữa”

Nói xong anh kéo Cố Tuyết Trinh rời đi: “Em theo tôi.”

Lục Kim Yến thấy nhì bạn vứt lại mình tách đi, thì đố ky mang lại vạc điên.

Tại sao anh lại tin tín đồ đàn bà đó! Rõ ràng cô ta bắt đầu là người lừa anh nhất!

Sau khi xuống ngoài sườn núi, Phong Diệp Chương mau lẹ buông tay Cố Tuyết Trinch ra.

Cố Tuyết Trinch mất tự nhiên và thoải mái giấu tay ra phía đằng sau, khẽ nói: “Lúc nãy cảm ơn anh.”

“Tôi chỉ vô tình thấy được thôi, tôi tới kiếm tìm em là vì ông nội ao ước gặp gỡ em nhằm thủ thỉ.”

Giọng điệu Phong Diệp Cmùi hương vẫn lãnh đạm như lúc trước, tuy thế các giọng nói rất đơn giản nghe.

Giọng nói trầm rẻ, gợi cảm trêu fan nhỏng giờ lũ cello.

Xem thêm: Phim Truyện: Sống Chung Với Mẹ Chồng Tập 23, Phim Truyện: Sống Chung Với Mẹ Chồng

Cố Tuyết Trinc cảm giác, nếu sau đây cô liên tiếp ngơi nghỉ bên anh, có lẽ rằng tai cô đã sở hữu thai mất. Một thời điểm sau, cô bắt đầu tỉnh giấc táo lại hỏi: “Ông nội

tìm kiếm em tất cả chuyện gì à?” Phong Diệp Chương thơm nói: “Em cứ đọng di thì biết.” Hai người tuy nhiên vai về khu vực biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang.

Họ phi vào cnạp năng lượng biệt thự ở ở phần trung tâm.

Bình hay chỉ bao gồm ông cố gắng, quản gia và tín đồ giúp bài toán sinh sống tại đây. Nghe nói ông cố kỉnh say đắm tlỗi pháp, cũng khá mê say xem tư vấn đồ vật thời cổ xưa, đề xuất mọi dụng cụ tô điểm vào phòng phần nhiều có sắc thái cổ đại.

Cố Tuyết Trinch nhìn khắp chống, cuối cùng thấy được một ông thay với tinh thần minh mẫn sẽ đứng vào thư chống.

Ông khoảng sáu bảy mười tuổi mặc bộ đồ quần áo tàu, tóc bạc phơ, tuy vậy gương mặt hồng hào, góc nhìn nhan sắc bén, cả người toát ra khí nuốm uy nghiêm nồng đậm, được nuôi dưỡng qua năm mon.

Người này chắc chắn là Phong Thiên Nho, chủ nhà bọn họ Phong bây chừ.

Đúng nhỏng tư liệu nói, ông ráng là người vô cùng gồm uy vọng.

Lúc Cố Tuyết Trinc đã thất thần, Phong Diệp Cmùi hương đã thông báo gọi: “Ông nội, con gửi cô ấy tới rồi phía trên.”

Phong Thiên Nho xem qua, thấy lúc Cố Tuyết

Trinh, vẻ trang nghiêm tan biến trong nháy mắt.

“Tuyết Trâm, mau sắp tới đây bé, nhằm ông nội nhìn như thế nào. Ông nsinh hoạt niềm vui nhân hậu hòa, vẫy tay với Cố Tuyết ý Trinc.

Nghe nói, ông ráng là người nhất vào đơn vị chúng ta Phong yêu thương thơm Cố Tuyết Trâm.

Mà bình thường, Cố Tuyết Trâm gồm hung hằng càn quấy đến đâu, thì thời điểm nghỉ ngơi trước phương diện ông ráng,

cũng âm thầm thu lại một ít.

Cố Tuyết Trinch ngoan ngoãn tiếp cận chào: “Ông nội.”

Ông thay Phong thấy cô điều đó thì rất là yêu dấu, hết quan sát cô rồi lại chú ý Phong Diệp Chương ở bên cạnh, khóe mồm cong lên, phù hợp gật đầu: “Ngoan, ngoan! Tuyết Trâm à, lần này ông điện thoại tư vấn Diệp Chương thơm về, cũng quán triệt nó đi nữa. Vợ chồng những bé đang kết thân một năm rồi, cứ xa mãi như vậy cũng không giỏi, dễ dàng tác động mang đến cảm tình vợ ck. Nên, sau đây, con cùng Diệp Cmùi hương cần sống thật hạnh phúc, thằng rỡ này mà lại bắt nạt nhỏ, nhỏ cứ đọng nói với ông, ông sẽ xử trí nó mang lại nhỏ, biết chưa?”

Cố Tuyết Trinch không ngờ ông nuốm đã nói núm, cô s_ sửng sốt một lát, trong lòng bỗng nhiên thấy ấm áp. Ông nỗ lực thật sự khôn cùng không giống so với tin đồn thổi mặt ngoài! Cô hoàn toàn không thấy được vẻ hờ hững Fe đá ở ông, nhưng chỉ thấy ông hiền lành hòa dễ gần! Cố Tuyết Trinh mỉm cười cợt gật đầu đáp lại: “Con

biết rồi, ông nội.”

Bên nhau hòa thuận như thế, ông nội cũng khá vui: Sau này, hai đứa cần sống với mọi người trong nhà nhiều hơn thế nữa, mau chóng sinh mang lại ông một thằng cháu nội, vậy thì cuộc sống ông ko còn điều gì nhớ tiếc nữa ”

Ông ráng cười cợt đến cả bộ râu bạc White rung rinh.

Ông nội đưa chủ thể nkhô hanh thừa. Cố Tuyết Trinh suýt bị sặc nước miếng. Còn Phong Diệp Chương thì yên tâm nói:

“Vâng ạ, con sẽ ‘cố gắng gắng” thiệt nhiều, để ông mau được bế con cháu nội.”

Ông cầm cố thích thú cười cợt lớn: “Được, ha ha ha, vậy ông nội đã đợi.”

Tai Cố Tuyết Trinch không ngoài đỏ lên, cực kì hổ hang.

Cuối cùng cũng dỗ được ông cố gắng niềm phần khởi, Phong Diệp Chương thơm dẫn Cố Tuyết Trinh rời đi.

Hai bạn vừa ra khỏi biệt thự hạng sang thì thấy Lục Kyên ổn Yến sẽ hóng bên ngoài…

Cô ta vừa thấy Phong Diệp Chương thơm đang chạy tới tức thì, mỉm cười nói cùng với anh: “Anh Diệp Chương, sau cùng anh cũng ra rồi.”

Phong Diệp Chương thơm ngừng bước, vẻ mặt lạnh nhạt: “Có chuyện không?”

Lục Klặng Yến chấp nhận cười: “Hôm qua anh Diệp Chương về trễ quá, thời gian nãy chạm chán mặt lại hối hả, không chuyện trò được rất nhiều, em sẽ đặt bàn bên Thiên Hi Lâu rồi, còn quan trọng dặn đầu bếp nấu món anh thích hợp, để gia công tiệc tẩy nai lưng đến anh, hi vọng anh đừng khước từ nhé.”

Phong Diệp Chương nghe vậy thì không tồn tại phản ứng gì mấy, cũng ko lắc đầu, nhưng đồng ý ngay: “Được.”

Đây vốn là bữa tiệc cô ta tổ chức triển khai riêng cho

Phong Diệp Chương thơm, Cố Tuyết Trâm đi theo có tác dụng gì? Nhưng hình dáng vẫn nngơi nghỉ nụ cười miễn cưỡng:

“Đương nhiên là được rồi.”

Chỉ là… sẽ không để Cố Tuyết Trinc cho tới yên ổn.

Cố Tuyết Trâm này như biến thành bạn khác, bây giờ, thây kệ ra sao, cô cũng biến thành vạch trằn diện mạo điêu trá của Cố Tuyết Trâm!

Nghĩ mang lại phía trên, chút ít khó tính trong tim cũng dẫn tung đổi thay mà lại núm vào đó là sự tính toán!