Thiên minh tần thời minh nguyệt

Bồ đề kiếpFanficVô trách YYNguyên tácChẩm thượng thưTần thời Minh NguyệtHoạt hìnhTiểu thuyếtTranh ảnhThông tin/Tin tức

Tần thời Minh Nguyệt – Ôn gắng Nhân, tướng Thanh Ngọa XáQuyển II – bách bộ phi kiếm

Chương 08Thần Đô cửu cung

Ý định của gớm Thiên Minh là bột phát, nó đi không chào ai, vừa hỏi vừa tìm, dịp đi thời gian dừng. Cây xanh dọc đường dần thô héo, gió đêm dần dần trở lạnh, bất tri bất giác, nó đã đi hơn một tháng, huyết trời vẫn sang thu. Thêm một bước, thêm 1 ngày, khiếp Thiên Minh càng chán nản chí, càng mất hi vọng; dọc mặt đường hỏi tín đồ ta, chớ nói là biết ve sầu băng đỏ, hỏi núi Thần Đô họ cũng chỉ lắc đầu, bảo trước đó chưa từng nghe nói.Bạn sẽ xem: Thiên minh tần thời minh nguyệt

“Núi Thần Đô gì cơ? chưa nghe bao giờ!” Hôm đó, tởm Thiên Minh lại hỏi một lão nông đã gặt lúa, lão nông nọ nhễ nhại những giọt mồ hôi trán, vừa lấy khăn ướt vậy trên vai lau mặt vừa đáp: “Nhưng gần đây thì tất cả ngọn núi Vu đấy cậu trẻ, cậu tuyệt vời nhất không được đi lạc lên đó, núi Vu nọ là chỗ phù thủy ở, bạn phàm ko leo lên được đâu.”

Núi Thần Đô thì không kiếm thấy, cơ mà đồn đại về núi Vu thì mỗi người nói một kiểu, tởm Thiên Minh vẫn nghe chần chừ bao nhiêu lần dọc đường đi, rằng trên núi Vu có phù thủy thần thông quảng đại cư ngụ, lệnh một tiếng rất có thể bảo cây biết đi, hoa biết bay, chưa phải nơi người phàm hoàn toàn có thể lại gần; lão nông nọ hãy còn dông nhiều năm đủ thứ, gớm Thiên Minh vẫn buông giờ cảm ơn ỉu xìu xìu, quay tín đồ lê cách đi.

Bạn đang xem: Thiên minh tần thời minh nguyệt

Continue reading →

Quyển II chương07

Tần thời Minh Nguyệt – Ôn nạm Nhân, tướng tá Thanh Ngọa Xá Quyển II – tản bộ phi kiếm

Chương 07 Nhạc tiên cất cánh bổng

Đêm ấy, kinh Thiên Minh trằn trọc mãi ko tài làm sao ngủ được, từ bây giờ là lần trước tiên nó giao chiến với những người ta từ bỏ khi ban đầu tập võ, công tích tập luyện mỗi ngày suốt mấy năm nay chẳng những bổ ích mà còn không rơi vào hoàn cảnh thế hạ phong, mặc dù rằng thời gian đánh gồm phần mù mờ không hiểu, song bây giờ nhớ lại lại thấy vừa mừng vừa sợ. Nó không đừng được, cứ tái hiện nay mãi trong đầu cảnh tượng tấn công nhau quyết liệt với ba bạn bè Hắc Bạch Hoa thời gian ban ngày, nằm trên nệm mãi hai cha canh giờ đồng hồ sau bắt đầu chịu thiếp đi.

Đoan Mộc Dung thì ngủ cho nửa đêm tự dưng mở đôi mắt tỉnh dậy; ngoài vùng đồi núi trúc xanh xào xạc, đâu như tất cả tiếng hát cực khẽ.

Đoan Mộc Dung đôi mắt nhắm mắt mở trở mình xuống giường, khoác áo ngoài, khẽ chân mang đến cạnh hành lang cửa số nhìn ra, chỉ thấy một người nam nhi đứng dưới ánh trăng, ống tay áo phất phơ, phương diện mày tuấn tú, mồm còn sẽ khe khẽ hát bài xích hát cô xuất xắc ngâm nga, tuy nhiên do người nam nhi hát nên gồm phần thêm trầm buồn:

“Này cỏ lan thu này ngươi vuSảnh con đường tăm tắp mấy màu sắc rủNày lá xanh xanh cành trăng trắngNgọt ngào thơm ngào ngạt say thân emNgười ơi tín đồ xứng fan xinh đẹpMà sao ngươi nhíu phương diện ưu sầu?”

Continue reading →

Quyển II chương 06 (phầnII)

Tần thời Minh Nguyệt – Ôn cầm cố Nhân, tướng Thanh Ngọa Xá Quyển II – bách bộ phi kiếm

Chương 06 thứ 1 lộ khả năng (phần II)

Ngoại thành Hoài Âm, sâu trong bóng mát dưới sườn núi, A Nguyệt đang ngồi vẫn ngồi tán gẫu cùng tía đứa gớm Thiên Minh, lưu Tất, Hạng Vũ.

Tuy trong năm này A Nguyệt cùng Hạng Vũ các lên mười ba, nhưng Hạng Vũ rắn rỏi, bộ đồ đẹp đẽ, đi đâu cũng lộ ra khí hóa học quý phái, còn A Nguyệt mặc một cái áo bông cũ loại bỏ đi của Phục Niệm, cho dù nó đã dùng đai sườn lưng quấn mấy vòng lập tức nhưng chú ý vẫn thùng thình hy vọng tuột đến nơi, càng trông rất nổi bật sự thấp nhỏ bé của nó. Các lần A Nguyệt rỉ tai đến thời điểm hào hứng, nhì tay áo trông chẳng khác nào hai phiến quạt to lớn tròn đang quạt gió.

Hơn 2 năm trước, Hạng Vũ đã đưa ra quyết định không tiếp tục đến học con đường nghe fan ta lải nhải, lưu giữ Tất gồm khuyên bảo thế nào thì cũng chỉ nói: “Ài, xem sách viết chữ, chưa hẳn chỉ nên biết viết tên mình là đầy đủ rồi sao?” thiết bị duy nhất khiến nó thấy thú vị bây giờ chính là học võ cũng các võ sư. Vốn lúc này Hạng Vũ hẹn cha đứa kia tới để xem đao báu nó vừa new có.

“Giống Chim Non, anh mau lấy đao ra cho shop chúng tôi xem đi!” A Nguyệt thúc giục, lưu Tất cũng báo cáo phụ họa. Hạng Vũ giả vẻ thần bí, dùng dằng mãi mới chịu cởi bọc đồ, mang ra một bả đao thoạt chú ý vô thuộc thô kệch.

Continue reading →

Quyển II chương 06 (phầnI)

Tần thời Minh Nguyệt – Ôn cố Nhân, tướng mạo Thanh Ngọa Xá Quyển II – tản bộ phi kiếm

Chương 06 đầu tiên lộ khả năng (phần I)

Hai năm cấp vã trôi qua, gớm Thiên Minh sẽ mười lăm tuổi, thân thể cường tráng, khuôn mặt ngày càng giống Lệ Cơ, hiển nhiên là một trong những thiếu niên khôi ngô. Mặt hàng sáng tinh mơ, chiếc Nhiếp vẫn dốc sức dạy dỗ nó hai thức Bách bộ phi kiếmNhất dĩ quán chi cùng Nhất liễu bách liễu.

Một ngày nọ, hai thầy trò lấy lệ cũ, trời vừa sáng đang luyện kiếm trong sân. Mẫu Nhiếp ngắt một chiếc lá non bên trên cây đặt lên mũi tìm của tởm Thiên Minh, yêu mong nó thi triển ngay thức thì bốn cách thức chấm, đè, nâng, kéo.

Kinh Thiên Minh khẽ gật đầu, tìm Thanh Sương trong tay hơi nâng, phiến lá từ đó hất lên, chỉ thấy lá lượn trong ko trung, hạ cánh phía trước đùng một phát lại ra sau, vừa trái vẫn phải, chao liệng lách liên hồi nhưng luôn luôn không rời mũi kiếm Thanh Sương nửa tấc. Ước chừng trong cả một nén hương, phiến lá xanh hầu hết nhảy múa trong không trung, nhưng chưa hề dính những vết bụi đất. Nó đã dương dương trường đoản cú đắc, cái Nhiếp đùng một phát yêu cầu: “Đổi cung bộ, tiến tới phía trước!”

Kinh Thiên Minh nghe sư phụ nói vậy, chân sải cung bộ một phương pháp tự nhiên, song thân fan vừa di chuyển lên phía trước, phiến lá bé bé dại đang sống trên mũi kiếm đột nhiên có xu hướng rơi xuống vai trái nó, tìm trước lá sau, khiếp Thiên Minh không cho là nhiều, mau chóng vạch một hoa kiếm, chỉ bằng một động tác, phiến lá lại trở về đằng sau sự khống chế của mũi kiếm.

Continue reading →

Quyển II chương05

Tần thời Minh Nguyệt – Ôn cầm cố Nhân, tướng tá Thanh Ngọa Xá Quyển II – bách bộ phi kiếm

Chương 05Tám mạch không giống kinh

Vừa qua nửa đêm, bốn đứa tởm Thiên Minh, A Nguyệt, Hạng Vũ, giữ Tất tập thích hợp trước góc cửa Đoan Mộc Dung, sẵn sàng xông vào nhà quỷ. Đêm ấy ko trăng ko sao, về tối như đêm ba mươi, trên đường càng không nghe thấy giờ đồng hồ người, rất là quỷ dị, cho Kinh Thiên Minh cũng thấy đường phố không còn xa lạ ngoài cửa nhà mình bấy giờ đồng hồ thực làm người ta phạt khiếp.

Xem thêm: Bắn Tia Laser Mắt Cận Bao Nhiêu Tiền Bạn Đã Biết Chưa, Bảng Giá Chi Phí Mổ Mắt Cận 2021

Mặt giữ Tất nhăn nhó khổ sở, vẻ như sắp khóc mang đến nơi, môi trớt trớt run giọng: “Vì… Vì… vày sao em cũng yêu cầu đến đây đợt tiếp nhữa cơ…”

Continue reading →

Quyển II chương04

Tần thời Minh Nguyệt – Ôn rứa Nhân, tướng Thanh Ngọa Xá Quyển II – bách bộ phi kiếm

Chương 04 Tình về nơi đâu

Giữa ruộng lúa xanh mướt, nhì anh nông dân vác cuốc cày bừa, một trước một sau lật xới đập tơi thửa đất vốn phì nhiêu hiện nay đã bạc màu, đùng một phát không hẹn cơ mà cùng ngước đầu lên, thấy một các mây đen lớn lao kéo tới đỉnh đầu, sấm từ phía tây rền vang từng hồi như đá lớn nối đuôi nhau rầm rầm lăn xuống dốc. Một trong các hai người hoang mang lo lắng nói: “Mau, mau thu dọn đồ gia dụng về nhà!” Nói chưa hết lời, mưa giọt lớn bằng hạt đậu tương đã trút xuống, cả nhì xách liềm cuốc chạy trối chết.

Trong căn nhà tranh cạnh ruộng lúa, có bạn ngồi cạnh bàn trà, đó là Vệ Trang. Y chú ý đăm đăm mấy chữ phệ Đoan Mộc Dung còn lại trên tường, không tự dấn ra bản thân vẫn ngâm nga:

“Này cỏ lan thu này mày vuSảnh đường tăm tắp mấy màu rủNày lá xanh xanh cành tim tímNgọt ngào thơm ngào ngạt say thân emNgười ơi tín đồ xứng fan xinh đẹpMà sao mày nhíu khía cạnh ưu sầu?…”

Ngoài nhà, mưa như trút bỏ nước, giờ mưa dần dần mau, Vệ Trang gần như là không nghe ra mình sẽ hát gì, chỉ cảm thấy cơn chóng mặt đứt quãng. Y ôm đầu đứng dậy, vân vê những bé chữ trên tường, nói: “Đoan Mộc cô nương, cô xem, chưa hẳn tôi vẫn tồn tại sống trên đây sao?”

Continue reading →

Quyển II chương03

Tần thời Minh Nguyệt – Ôn thay Nhân, tướng mạo Thanh Ngọa XáQuyển II – bách bộ phi kiếm

Chương 03Nghiên mực tuy vậy cửa

“Thời Đại đạo thi hành, cõi trần là của chung… lựa chọn kẻ tài giỏi đức, dạy tin cậy hòa đồng… Nên bạn ta không những yêu riêng bố mẹ mình, không chỉ là yêu riêng con cái mình… khiến cho kẻ già được cung phụng, trai tráng gồm chỗ dùng, trẻ em được nuôi lớn…” Phục Niệm đứng giữa thư viện Mộc Đồng, hai mắt lim dim phát âm thong thả, bao gồm đang dạy dỗ học trò. Nói cũng lạ, bình thường Phục Niệm rỉ tai thì thú vui dí dỏm, nào có ai không say đắm nghe, cho lúc dạy học thì lời giảng lại không ẩm mốc nhạt nhẽo mất sạch loại vui trên đời. Trong giờ đọc bài xích của Phục Niệm, mười đứa trẻ cùng lứa trong thư viện đang đứa thì ngủ, đứa thì gục từ thời điểm nào.

Trừ Phục Niệm ra, trong lớp chỉ với hai bạn tỉnh táo, một là lớp trưởng lưu giữ Tất tính tình mưu trí thích tuyệt nhất là đọc sách, thầy phát âm câu như thế nào nó cũng lẩm nhẩm hiểu thuộc lòng câu ấy; bạn còn lại đó là Kinh Thiên Minh, do nó đang tập trung lòng tin nhòm ra ngoài cửa sổ.

Continue reading →

Quyển II chương02

Tần thời Minh Nguyệt – Ôn cố Nhân, tướng Thanh Ngọa XáQuyển II – tản bộ phi kiếm

Chương 02Mai danh ẩn tính

Đêm buông, bên nông dân riêng biệt giữa nhì bờ ruộng đang tắt đèn từ lâu. Trong nhẵn tối, gió bắc lùa biển cả lúa nhấp nhô, bông lúa thành sóng lăn tăn. Dọc theo con đường khúc khuỷu đầy đá vụn, một cô bé mặc váy thêu xanh đang cách tới.

“Ái ôi!” cô gái áo xanh ngừng bước, trách móc: “Thứ gì có tác dụng đau chân cô nương trên đây vậy?”

Cúi đầu nhìn, thì ra là 1 trong những kẻ ở ngang bên đường, ngực ko phập phồng, miệng khá căng, nhì mắt trừng trừng, tuy nhiên thân thể chưa cứng đờ, chắc hẳn rằng mới chết không lâu.

Cô gái áo xanh vấp đề xuất xác chết trong đêm hôm mù, vẫn không lúng túng lại còn ngồi xuống thò tay sờ nắn thi thể, giọng nói đậm màu phương Bắc chứa lên, đếm: “Một, hai, ba… Ngực bao gồm chín cái lỗ to bởi nhau. Hừ! Đến thật là, đã giống hệt thì chỉ việc chọc một chiếc là đầy đủ rồi mà?” Kẻ phơi thây trên đường chính là Hạ Hầu Ương trúng một chiêu Thảo trưởng oanh phi của Vệ Trang mà băng hà nhà ma. Đôi mày cô bé nhíu lại vẻ ngán nản, bế tắc nói: “Ài, quá chán rồi.”

Continue reading →

Quyển II chương01

Tần thời Minh Nguyệt – Ôn gắng Nhân, tướng tá Thanh Ngọa XáQuyển II – bách bộ phi kiếm

Tóm tắt quyển trước

Kinh Kha cùng Lệ Cơ vốn là thanh mai trúc mã, nhưng sắc đẹp của Lệ Cơ kinh hễ thiên hạ, vua Tần tuyệt biết, nghiền vua Tề dâng lên. Lệ Cơ bị bắt tới cung Tần mới hay trong bạn đang có giọt ngày tiết của gớm Kha; để đảm bảo huyết mạch của ghê Kha, Lệ Cơ đành nương thân làm việc cung Tần. Khiếp Kha mất Lệ Cơ, sa bớt tinh thần, song chạm mặt phải dị thú bên trên núi đã tiếp nối tỉnh ngộ, luyện thành Kinh thiên thập chén bát kiếm. Xuân qua thu tới, trong cung Tần, Lệ Cơ sinh hạ nam nhi của kinh Kha – ghê Thiên Minh; vua Tần yêu cây yêu cả cành, cũng coi như nhỏ đẻ. Khiếp Kha chào đón trọng trách mê say Tần vị thái tử Đan nước lặng giao phó, có thủ cấp tướng quân Phàn Ô Kì và phiên bản đồ Đốc Cang dơ lên vua Tần, nhân thời cơ ám sát, tuy nhiên không biết bài toán thích Tần đã bị trưởng hộ vệ Vệ Trang thông cáo mang đến vua tự trước. Trách nhiệm thất bại, tởm Kha với Lệ Cơ cùng chết trong hoàng cung. Hàn Thân được hai người cậy nhờ, dẫn khiếp Thiên Minh chạy trốn. Vua Tần hạ lệnh truy sát đứa con yêu ngày trước, phái ra tứ đại hộ vệ Phong Lâm Hỏa Sơn ngày đêm truy đuổi. Nước Dịch lạnh căm, bên bờ sông Ô, sau một trận chiến giữa bụi lau sậy, Hàn Thân bị song Chùy đánh trong tứ đại cao thủ ám sát, quăng quật mình. May thay, Thiên hạ đệ tốt nhất kiếm dòng Nhiếp đúng lúc tới nơi, thi triển Bách bộ phi kiếm hạ tổng thể bốn đại cao thủ, kinh Thiên Minh bắt đầu tạm thoát nạn, tuy vậy Cái Nhiếp cũng trở thành thương siêu nặng sau trận chiến. Cuộc truy gần kề của vua Tần không vị vậy cơ mà gián đoạn. Nguyện vọng của cố nhân, giao phó của kẻ sẽ ngã, đêm trường quạnh quẽ, tình xưa chẳng diệt, chiếc Nhiếp đưa nhỏ của bạn xưa – gớm Thiên Minh – tới biên cảnh nước Yên, đi về nơi vô định…

Chương 01 dưới hoa tử đằng

Thịnh nhất đất Tần, chính là Hàm Dương núi trải sông bọc, nghìn dặm thành trì kiên cố; ấy còn tiệm rượu lớn nhất trong thành Hàm Dương có một cái tên Phù Phong lâu rất là tao nhã, trên cửa hiên có khắc nhị chữ triện Phù Phong, chính là thủ cây viết của Lí Tư, bậc thầy thư pháp của khiếp thành.

Lầu Phù Phong xây giáp sông Vị, là kiến trúc nhà lầu hi hữu thấy vào thành Hàm Dương. Từ bên trên lầu ngắm ra, sông Vị cuồn cuộn về phía Nam, núi Tông san sát hướng phía Bắc. Một cửa hàng rượu nho nhỏ thôi, đã hoàn toàn có thể thu hết giang sơn nước Tần vào mức mắt.

Khi ấy, chỉ có một người khách khuôn phương diện xương gầy, phảng phất phong thái của fan trí thức ở trên lầu nhị rộng rãi. Nếu không có thanh tìm báu đặt ngang trên bàn, nào ai phân biệt y chính là trưởng hộ vệ bên bạn Tần vương Doanh thiết yếu – Vệ Trang.

Continue reading →

Tên gốc: 秦时明月 (Tần thời Minh Nguyệt)Tác giả: Ôn nắm Nhân, tướng Thanh Ngọa XáDịch: Văn VănTình trạng truyện: hoàn thành (8 quyển)Tình trạng dịch: Quyển II, đang triển khai (tốc độ chậm)

TẦN THỜI MINH NGUYỆTLời tựa: nuốm kiếm theo xua đuổi ước mơ (Ôn cụ Nhân)

Tôi yêu thích nghe fan lớn nói đến võ hiệp từ bỏ nhỏ, đọc truyện tranh võ hiệp là thú tiêu khiển đa số thời đến lớp tiểu học. Đầu năm 1960, tôi lên trung học cơ sở, gần như là cả lớp bước đầu đọc tiểu thuyết võ hiệp; Đài Loan khi ấy chính trong thời gian tiểu thuyết võ hiệp đạt mang đến đỉnh cao, tác gia và thành tựu võ hiệp những không nói xiết. Ban đầu là lúc tan học hoặc được nghỉ, mọi người lập tức tới “báo danh” ở shop cho thuê truyện võ hiệp, sau này đọc riết thành nghiện, đi học cũng vứt trong cặp rất nhiều truyện võ hiệp mang đến đọc, nhớ gồm một lần bị gia sư phát hiện, còn bị phạt đứng bầy cả một trong những buổi chiều.

Thời ấy có nhiều tác gia viết võ hiệp, đầy đủ người tương đối nổi giờ như tư Mã Linh, Ngọa Long Sinh, Gia cat Thanh Vân, Thượng quan tiền Đỉnh, Tiêu Dật, tuyển mộ Dung Mĩ là cửa hàng chúng tôi tương đối xuất xắc đọc. Sau này, Kim Dung đúc kết tinh hoa từ nỗ lực hệ họ, cũng lắp truyện cùng với niên đại lịch sử và bối cảnh nhân vật; vì chưng thế, giới tiểu thuyết võ hiệp tới thời đại ông gần như là đã định được người đứng đầu.