Thơ Về Con Gái Miền Tây

Tuyển tập những bài xích thơ tốt viết về quê nhà Miền Tây đã làm được đăng mua trên trang thơ Thi Hữu.

Bạn đang xem: Thơ về con gái miền tây

*

Thơ ca ngợi vẻ đẹp, con người vùng đất tây nam Bộ nước ta. Phần nhiều địa danh, vị trí du lịch khét tiếng tiếng sinh hoạt Miền Tây sẽ được nhắc nhiều trong số bài thơ dưới đây..


*

CÂU HÒ MIỀN TÂY Thơ: Phú Sĩ

Đò chiều lưu giữ bến sông xưa Nhớ tín đồ lữ khách còn chưa trao lời Câu hò còn đó đùa vơi Giữa dòng nước lớn nửa vời về đâu

Có nhỏ chim nhạn năm như thế nào Nhớ nhỏ chim sáo Gành Hào đón trăng Hò rằng fan vội quên chăng Để ta gánh cả sầu giăng cuộc đời

Thương giàn thiên lý hoa rơi Nghèo hèn phận bạc chẳng lời thở than người ta nhung gấm son vàng buồn con cà cưỡng lỡ xóm từ đây

Trầu nay xanh lá đơm đầy Cau kia sao lại chẳng vầy bắt buộc duyên Đò ơi chở hết ưu phiền Câu hò ai vọng ru miên tình buồn

Chiều vàng tiếng hát ai buông dòng sông năm cũ chở mùa lạc nhau bố trăng hương thơm lúa dạt dào Câu hò ngày ấy nhờ cất hộ vào gió bay …


Bài Thơ: VỀ MIỀN TÂY (Tác giả: Thanh Hùng)


Thơ tốt viết về MIỀN TÂY cùng với chút hữu tình của tình đôi lứa / tác giả Thanh Hùng
*

VỀ MIỀN TÂY Thơ: Thanh Hùng

Về miền tây rợp bóng phần đông hàng dừa Sông xanh mát chiều gió đưa êm ả Qua mùa vây cánh còn đầy bao tôm cá Đứng lại quan sát nhớ quá áo bà ba

Ta chạm chán nhau vừa new lỡ chuyến phà gặp mặt cô gái cùng với làn domain authority bánh mật dáng e thẹn với niềm vui chân hóa học Vừa hốt nhiên nhìn sẽ thấy rất là duyên

Đang nhặt khoan chèo khua đẩy cái thuyền mồ hôi đẫm lộ xuyên thẳng qua manh áo Tôi lãnh đạm chờ phà đề nghị bước dạo nhìn em mỉm cười tôi táo bị cắn dở bạo làm quen

Nhìn bát ngát khi trời đang lên đèn Vài câu nói để thêm lần chạm chán gỡ Phà vẫn chạy tất cả chút gì thấy lưu giữ Nét dịu hiền cô gái áo bà ba

Về miền tây cũng 1 trong các buổi xế tà Tìm cô bé ngày xưa nhưng mà không gặp gỡ Cầu Mỹ Thuận giờ đây xe tới tấp lưu giữ thật nhiều cái vóc dáng ngày xưa

Đường miền tây rợp mát những hàng dừa những lần mang lại mà vẫn chưa gặp lại

Tp. Tp hcm 2018 phường T H


Bài Thơ: MIỀN TÂY QUÊ EM (Tác giả: Toàn vai trung phong Hòa)


Thơ giỏi viết về MIỀN TÂY với chút hữu tình của tình đôi lứa / tác giả Toàn vai trung phong Hòa
*

MIỀN TÂY QUÊ EM Thơ : Toàn trọng tâm Hòa

Dòng sông đỏ lựng phù sa Đồng quê xanh mướt có thể là… quê em! Nghe câu vọng cổ ngọt mềm chiếc tình, loại nghĩa êm đềm bao la

Miền Tây đâu gồm quá xa Nay không thể những chuyến phà ngược xuôi dòng cầu bắc những nụ cười Để anh về sống trong bùi ngọt chung

Đôi ta nên bà xã nên ông chồng Anh thương mãnh đất, tấm lòng miền Tây vườn xanh trái ngọt đầy đủ đầy Cánh đồng thẳng tay cò bay… xuất xắc vời!

Thương em ko nói nên lời Ngồi nhâm nhi giữa đất trời bạt ngàn Rượu ngon từng ngụm nóng nồng Cá rô kho tộ, Diêu Hồng nấu nướng chua

Anh thương chân chất quê mùa Cái bình dân đó như bùa mê anh!


Bài Thơ: DỊU DÀNG MIỀN TÂY (Tác giả: Phú Sĩ)


Thơ giỏi viết về MIỀN TÂY cùng với chút lãng mạn của tình đôi lứa / tác giả Phú Sĩ
*

DỊU DÀNG MIỀN TÂY Thơ: Phú Sĩ

Mênh mông làn nước đong đầy Hoàng hôn đỏ thẫm còn say câu hò xuôi ngược bến nước con đò Cánh chim mãi miết mặt bờ đồng xa

Miền Tây mưa nắng nóng giao hòa êm ả khúc nhạc đậm chất chân quê Mái chèo khua nước đêm về phi thuyền lướt nhẹ tóc thề ai bay

Nắng về bao phủ loáng rặng cây Phong rêu mùa cũ rơi đầy lối xưa Rặng dừa soi láng nhặt thưa mùi hương tràm phảng phất say sưa men tình

Miền Tây sông nước thanh thản Tuổi thơ khó khăn nhọc còn in sắc đẹp chiều bao gồm bàn tay chị em chắt chiu Có mồ hôi lắng trăm điều trong cha

Miền Tây ai có trải qua Chút tình ứ mãi thiết tha trong đời Miền Tây nỗ lực đó tín đồ ơi! Còn câu lục chén còn lời thủy bình thường ….


Bài Thơ: HƯƠNG SẮC MIỀN TÂY (Tác giả: Phú Sĩ)


Thơ hay viết về MIỀN TÂY với chút thơ mộng của tình lứa đôi / tác giả Phú Sĩ
*

HƯƠNG SẮC MIỀN TÂY Thơ: Phú Sĩ

Về quê em nơi lắng đọng sông nước bóng dừa nghiêng xanh mướt vẫy tay xin chào Rặng trâm bầu vui vào gió lao xao Cây cầu nhỏ tuổi đưa nhau về lối nhỏ

Quê em này đã bao mùa khốn cực nhọc Nẻo mặt đường quê xưa mưa gió trăm bề bạn ra đi lòng chẳng muốn trở lại Chiều bi thương rơi theo triền đê man mác

Quê em kia nay con đường về xanh ngào ngạt Cánh đồng kim cương nặng phân tử lúa trĩu bông Phù sa thương mang lại câu hát bao la Đàn cò trắng bay chập chờn trời mộng

Anh đang thấy từng cánh đồng lượn sóng Ngày mùa vui mang lại lửa nóng tình nồng Đêm trăng vàng nghe câu hát nghẹn lòng Hoài lang hỡi mãi trông câu vọng cổ

Đêm miền Tây điệu ru hồn yên bình Khúc đồng dao bao sâu lắng thật tình Nắng nữ tính ngày đón đợi bình minh Tình quê ấy vẹn gìn câu hứa hẹn ước.


Bài Thơ: QUA MIỀN TÂY (Tác giả: Mạc Phương)


Thơ tuyệt viết về MIỀN TÂY cùng với chút lãng mạn của tình đôi lứa / người sáng tác Mạc Phương

QUA MIỀN TÂY Thơ: Mạc Phương

Em gái miền Tây câu hò ngọt lịm. Để hồn anh tím rịm đến chết giả ngây. Nghe tiếng hát cơ mà lòng thấy mê say. Câu hò ơ theo ghe thuyền cập bến.

Gửi tặng em hầu hết lời anh yêu mến. Nước sông chi phí đỏ nặng đất phù xa. Giọng hò em trầm bổng luyến ngân nga. Chao vành nón nghiêng nghiêng mỉm cười duyên dáng.

Xem thêm: Aoko Nakamori - ) :D Or Ran Mouri

Qua miệt vườn cửa ngắm trái cây trĩu nắng. Gió đu đưa đang nhảy đầm nhót trên cành. Mặt hàng dừa vui soi trơn nước long lanh. Mấy thôn bạn nữ khua mái chèo mê say thú.

Vùng miệt sân vườn in vết chân lữ thứ. Luôn khát khao khám phá những niềm vui. Chào miền Tây trong lưu luyến bùi ngùi. Hẹn gặp mặt lại trong mùa sau em nhé !


Bài Thơ: VỀ MIỀN TÂY (Tác giả: Bách Tùng Vũ)


Thơ tốt viết về MIỀN TÂY cùng với chút thơ mộng của tình đôi lứa / người sáng tác Bách Tùng Vũ

VỀ MIỀN TÂY Thơ: Bách Tùng Vũ

Ai ơi gồm đến miền Tây ghé qua sông Hậu, về đây sông chi phí Yêu sao một dải khu đất liền… Mê Kông nước chảy nhẹ hiền xung quanh năm Tháp Mười ngất xỉu mắt xa xăm… Ai lên Mộc Hoá, xịt thăm rừng Tràm…

Ai đi Châu Đốc, núi Sam… Ai qua Bến Lức, về Vàm Cỏ Đông… Long An đồng lúa mênh mông… tiền Giang đò bên dưới bến sông hiền hoà bội nghĩa Liêu hoài cổ, lời ca… Yêu bạn chất phác, thiệt thà, dễ thương và đáng yêu …

Trà Vinh yêu thương lắm…quê hương thơm Ai đi xa cũng vương vít nhớ nhà Hậu Giang những buổi chiều tà Hoàng hôn soi tím màu sắc hoa bèo Kiên Giang rất nhiều buổi rạng đông Hò nhau đi biển, bao gồm mình có ta…

Cửu Long đỏ nặng phù sa sản phẩm dừa thẳng tắp… mênh mông cánh đồng bé kênh nước ngọt non trong tứ mùa cây trái, đẹp mắt lòng dân quê… Chiều chiều trên rất nhiều bờ đê Cánh diều no gió thả về phương Nam…

Yêu sao rừng Đước rừng Tràm Mọc quanh ôm siết lấy sông Vàm Cỏ Tây… Ai ơi, có xuống Mỏ Cày quê nhà Đồng Khởi của ngày xa xưa… buộc phải Thơ ai đó đã ghé không ? loại Răng chợ nổi, đầy đủ mùa trái cây…

Long Xuyên ai đó đã qua phía trên ? An Giang ai đến rồi say chẳng về Vĩnh Long kẹ bến sông quê Sóc Trăng còn đó, như thế nào mê rất nhiều Chùa… bến tre yêu lắm, xứ dừa… Cà Mau mũi đất, ai vừa mang đến đây

Đẹp sao tổ quốc Miền Tây nước nhà gấm vóc mãi đầy tinh hoa duy trì gìn truyền thống lịch sử Ông, Cha… Noi bao gương sáng sủa để mà lại tiến lên Bao người cố gắng làm nên Để mang đến đất nước…Vững bền… nhiều năm lâu…!


CÔ GÁI MIỀN TÂY Thơ: Nguyễn Đình Huân

Em là đàn bà miền Tây Buông chèo bó gối tóc mây má hồng Quen làm bạn với mẫu sông Bao năm gửi đón khách không xoay về

Em đây giữ vẹn lời thề Ôm đò trên bến sông quê đợi fan Tháng năm hiu hắt nụ cười Bờ môi ngày ấy hèn tươi phai màu

Người xưa nay ở ở đâu Biết còn ghi nhớ bến sông sâu quê công ty Biết còn nhớ một đoá hoa khờ khạo hoang dã mặn mà sắc hương

Người đi bao gồm nhớ lời thương rất lâu rồi hẹn ước bên đường cỏ may bạn ơi mau hãy về đây mặt nhau hạnh phúc nắm tay không rời

Cùng nhau đi khắp số đông nơi Núi cao biển khơi rộng chân trời bao la Tới khi tóc bạc đãi về già thông thường vui cuộc sống đời thường đôi ta vẹn tròn.


VỀ MIỀN TÂY ! Thơ: Phú Sĩ

Về miền Tây … lòng ta bất tỉnh nhân sự ngây say Tình quê nghèo gieo lòng tín đồ ngọt lịm Cánh đồng vàng vang câu hò điệu hát Ngày mùa vui bên nhà bếp lửa rộn vang

VỀ miền tây… câu vọng cổ còn trên đây Tiếng đàn kìm tối trăng hòa sáo thổi chỗ bến mộng tình nồng quên trao vội đến lỡ rồi! ơi một chuyến đò ngang

Rừng tràm ơi! xanh thăm thẳm không bến bờ Em nữ tính qua cầu dừa anh đợi nơi bến đỗ cái xuồng xinh cha lá, đến ai nhìn bịn rịn áo bà ba.

Về miền Tây mến câu hát quê ta “Gió đẩy chuyển ai về sông ăn cá” Lũy tre làng lời ru ai oán vọng lại Lá diêu bông… chưa tìm kiếm được người xa …!

Ai về đây … mặt chín nhánh phù sa Đất quê ta nồng dịu hương lúa new Dòng sông nào điện thoại tư vấn tình yêu tìm tới Nơi quê mình … nóng mãi tình miền Tây.


MIỀN TÂY MÙA NƯỚC NỔI Thơ: Nguyễn Đình Huân

Sao lâu rồi ko về cùng với miền Tây Về nhé anh về mùa này anh ạ Mùa nước nổi sông quê các tôm cá giả dụ anh về ta đã thoả đợi mong

Em bơi xuồng chuyển anh dọc dòng sông Gió giao mùa đến em hồng song má Sông nước miền tây vừa quen vừa lạ đàn bà chèo xuồng nón lá nghiêng che

Như bông hoa vàng nở giữa sông quê Áo bà tía mái tóc thề vào gió mắt lúng liếng bờ môi xinh thắm đỏ Giọng hò ngọt ngào và lắng đọng anh bao gồm mê không

Điên điển vàng bây giờ đã nở bông giả dụ anh mê say mình ra đồng vớt cá Điên điển cá linh đun nấu chua dân gian Nhưng và ngọt ngào vì có cả tình em

Chiều dần dần buông ta đi tới phiên chợ đêm Khu chợ nổi nằm ở trên vấp ngã bảy vị trí hợp lưu của bao nhiêu dòng tung Trái cây nhiều anh đã thấy ngạc nhiên

Về miền tây có em gái ngoan hiền Đằm thắm xinh như sông tiền sông Hậu Vẫn mong mỏi anh về đây tìm bến đậu Nơi quê nhà mình yêu quý miền tây.